Bích Dao Có Sống Lại Không

      124

Bao nhiêu năm sau, khi bạn nghĩ về chuyện cũ, có còn nhớ năm xưa, đã từng có người nhẹ nhàng kể lời của trái tim mình đối với bạn? Những lời nói mang chút cuồng nhiệt ngây thơ của người trẻ tuổi, bạn có thể từng nhớ lại chăng? Giống như những lời thề khắc sâu vào trong tim, không rời xa cho đến lúc chết. Bạn có dang cả hai tay ôm người yêu dấu đó vào lòng không?

Chào mừng các bạn đến trang chủ của Bích Dao Fanclub tại Việt Nam.Bạn đang xem: Bích dao có sống lại không

Nơi đây lưu trữ tất cả hình ảnh, bài viết, cosplay, thơ văn về Bích Dao.

Bạn đang xem: Bích dao có sống lại không

Xem hướng dẫn chi tiết về website tại link này nhé!


*

Bích Dao cùng mẹ (Tiểu Si) và bà ngoại bị kẹt ở dưới lòng đất. Tiểu Si vì cứu nàng mà đã tự róc thịt cho nàng ăn. Trong hang động tối tăm, lại đói khát cùng cực, Bích Dao vẫn cầm lấy miếng thịt mà ăn, không ý thức được gì. Chính vì thế mà sau này biết được, trong lòng nàng luôn cảm thấy có lỗi và nghĩ rằng chính bản thân đã đẩy mẹ vào con đường chết.Bích Dao gặp Trương Tiểu Phàm tại quán trọ lần đầu khi rời Hồ Kỳ Sơn. Nàng hái hoa dưới ánh trăng tại Sơn Hải Uyển. Tiểu Phàm khi bắt gặp đã si ngốc nhìn và khen nàng đẹp.


*

Sơn Hải Uyển, lần đầu tao ngộ. Nàng ngắt hoa, ta đem khắc vào tâm. Khi ấy, nàng biết tên ta.

Rời quán trọ đến Tử Linh Uyên, nàng nhận lệnh cha mình tìm kiếm Tích Huyết Động (Thánh đường của Luyện Huyết Đường trước kia) nhằm mục đích tìm kiếm kỳ thư của Thánh giáo. Khi ở Tử Linh Uyên, nàng gặp lại Trương Tiểu Phàm nhưng không may gặp phải ma thú Hắc Thủy Huyền Xà tại Vô Tình Hải. Sau khi bị Hắc Thủy Huyền Xà tấn công, nàng lạc mất U Cơ và đệ tử ma giáo đi cùng nhưng cứu được Trương Tiểu Phàm và cùng hắn bị nhốt vào một động nhỏ không lối thoát, không ngờ động này lại dẫn đến Tích Huyết Động.


*

*

Fanart Bích Dao trong Tích Huyết Động

Bích Dao và Trương Tiểu Phàm bị nhốt tại Tích Huyết Động không có lối thoát, nhưng nhờ sự tài trí và vốn hiểu biết, Bích Dao đã mở thông được các bí đạo, tìm thấy được Thiên Thư quyển thứ nhất và pháp bảo Hợp Hoan Linh.


*

Bích Dao dùng Thương Tâm Kỳ Hoa đối phó Cổ Thi Độc, lấy được pháp bảo Hợp Hoan Linh
Hợp Hoan Linh, Si Tình Chú! Si tình chỉ vị vô tình khổ. Chúng ta tương hỗ dựa sát vào nhau. Khi đó, nàng an ủi ưu thương lòng ta, ta tháo gỡ khúc mắc lòng nàng.

Xem thêm: Ministry Of Foreign Affairs, Republic Of Chi Dân Profile, Chi Dân Là Ai

Trải qua sinh tử nơi Tích Huyết Động, nàng lại có dịp cùng kề vai sát cánh bên Trương Tiểu Phàm tại Tiểu Trì Trấn. Nơi đây, nàng cùng Tiểu Phàm và Thạch Đầu diệt Tam Vỹ yêu hồ trừ hại cho dân làng. Ở Hắc Thạch Động, dù Chính Ma khác biệt, Trương Tiểu Phàm và Bích Dao vẫn không màng sống chết mà bảo vệ nhau trước Hỏa Long và yêu thú. Sau khi diệt được hồ ly, ba người chia tay nhau ở quán trọ Sơn Hải Uyển. Để ghi nhớ công ơn của họ, dân làng Tiểu Trì Trấn đã lập Tiên nhân từ đường thờ ba vị thần tiên (Thạch Đầu, Bích Dao, Trương Tiểu Phàm) người đã giúp họ tiêu diệt hồ ly năm ấy.


Qua Tiểu Trì Trấn, Bích Dao và Tiểu Phàm lại tao ngộ ở Lưu Ba Sơn. Đêm mưa gió vần vũ, Tiểu Phàm bị trách phạt quỳ dưới mưa, Bích Dao đã không màng nguy hiểm, đến bên cạnh che mưa cho hắn suốt cả đêm. Tiểu Phàm dù lo lắng nhưng trong lòng lại hết sức cảm động.


Trong Lưu Ba Sơn, bị phạt quỳ trong mưa. Nàng làm bạn bên ta, vì ta căng dù. Mưa gió rả rích, thiên địa xơ xác tiêu điều. Trời mênh mông dạ vũ, nàng cùng ta chịu đựng. Nàng tựa đầu vai ta, cùng đón gió chờ mưa.

Bích Dao và Tiểu Phàm dù ở hai môn phái đối địch nhau nhưng khi cùng nhau trải qua bao sóng gió, nàng đã yêu Tiểu Phàm. Tiểu Phàm dù trong lòng có bao nhiêu cảm xúc khó tả nhưng lại không hề dám tin là bản thân đã yêu Bích Dao ngay cả khi thấy được bóng dáng nàng trong giếng cổ Mãn Nguyệt tại Tiểu Trì Trấn.


Trăng tròn trong giếng cổ, ta thấy dung nhan nàng. Lại hoàn toàn chưa phát giác ra, từ lâu rễ tình đâm sâu

Về sau, khi Tiểu Phàm thi triển Đại Phạm Ban Nhược để cứu sư tỷ Điền Linh Nhi, Tiểu Phàm đã bị Thanh Vân Môn tra hỏi khi học lén chân quyết của môn phái khác. Trước ngày xét xử, Bích Dao đã đến gặp Tiểu Phàm tại rừng trúc ở Đại Trúc Phong. Nàng thổ lộ tâm ý, muốn Tiểu Phàm cùng đi với nàng tới chân trời góc bể. Tiểu Phàm trong lòng dao động nhưng vì sư môn, vì ân dưỡng dục của sư phụ sư nương mà đã không muốn rời khỏi Thanh Vân Môn, cũng không trả lời câu hỏi về giếng Mãn Nguyệt mà hẹn ngày sau gặp lại nhất định sẽ nói cho nàng biết.


Trên Thanh Vân Sơn, sâu trong rừng trúc. Nàng mạo hiểm tìm ta, chỉ vì muốn xem ta có hay không mạnh khỏe. Ta lo an nguy nàng, nàng chỉ mong ta bình an. Ta vì nàng lau trúc, nàng nhìn ta nói: Thì ra trân bảo khắp thiên hạ đều đặt ở trước mắt của nàng cũng không bằng tay áo ta vì nàng lau thân trúc. Khi đó, chúng ta ôm nhau! Không cầu suốt đời, chỉ cầu trong chốc lát. Chí ít, khi đó ta từng chăm chú ôm nàng! Nàng cũng từng chăm chú ôm ta! Khi đó, nàng hỏi ta, trong miệng giếng cổ nhìn thấy gì .Ta chỉ nói: lần sau gặp sẽ nói cho nàng biết. Lần sau! Ta không biết lại là vĩnh biệt!


Tru Tiên kiếm khởi, ta mất hết can đảm. Một khắc cuối cùng, si tình chú vang lên: Cửu U âm linh, Chư thiên thần ma Ỷ ngã huyết khu, phụng vi hi sinh Tam sinh thất thế, vĩnh đọa Diêm La Chỉ vi tình cố, tuy tử bất hận! Ta cố chấp hướng phía nàng! Chỉ cầu nàng dừng lại! ! ! Không! ! ! ! ! Không còn kịp nữa rồi! Tất cả trở về yên tĩnh, mà nàng chậm rãi ngã xuống…

Tiểu Phàm đau đớn cực độ, cố gắng lao vào ngăn Bích Dao nhưng không thể, mắt nhỏ lệ huyết bất lực nhìn nàng rơi xuống. Sau khi dùng lệ chú, tam hồn thất phách của Bích Dao theo đó mãi mãi tiêu tan, nhờ có Hợp Hoan Linh mà hồn phách cuối cùng của Bích Dao được giữ lại và thân thể không bị hủy đi. Nàng được đưa về Hồ Kỳ Sơn nằm trên Hàn Băng Thạch Thất. Lúc này Tiểu Phàm mới xác nhận với nàng rằng hắn đã nhìn thấy nàng trong giếng cổ Mãn Nguyệt.


Linh đương yết, bách hoa điêu Nhân ảnh tiệm sấu mấn như sương. Thâm tình khổ, nhất sinh khổ. Si tình chỉ vị vô tình khổ Khi ta tỉnh lại, đã ở trong Quỷ Vương Tông Ta đi tới bên cạnh nàng, nhìn nàng ngủ say Ta nghẹn ngào… Vì sao ngốc như vậy! Ta còn chưa nói cho nàng biết Ta trong miệng giếng cổ nhìn thấy nàng!