Đào ngắn âm dương sư

      11
Nhô chúng các hạ, mị là Sakura đây. Hôm ni là về Tiểu Anh Đào nhà mị nè~ Mà có các hạ nào được Kaguya Hime - Huy Dạ Cơ, "vợ" Trúc chưa? giới thiệu cho mị với mọi người xem với~~

---------------oOo---------------

Sakura: *ngẩn ngơ nhìn Sakura no Sei đang múa* Đẹp quá...

Bạn đang xem: đào ngắn âm dương sư


Sakura no Sei: *mỉm cười*

Sakura: *quay quý phái bên cạnh* Tiểu Anh Đào à, ra múa cùng tỷ ấy đi~

Ai xem bài múa của Sakura no Sei chưa? Mị xem rồi đó, nhạc rất êm đềm~~

---------------oOo---------------

1. Truyền thuyết Nhật Bản

Ngày xưa ở xứ Phù Tang chưa có hoa Anh Đào như bây giờ . Tại một ngôi làng xinh đẹp ven ngọn núi Phú Sĩ hùng vĩ, có một chàng trai khôi ngô tuấn tú dũng cảm khác thường. Năm chàng mới tròn một tuổi, có một đạo sĩ phiêu bạt ghé qua nhà, nhìn cậu bé, mỉm cười đặt vào tay người cha thanh sắt đen bóng rồi lặng lẽ ra đi. Lúc đấy đang mùa đông tuyết rơi tầm tã vị đạo sĩ đi khuất trong mưa tuyết rồi mà người thân phụ vẫn thẫn thờ nhìn trông theo. Đặt thanh kiếm vào tay người vợ trẻ, ông nói như thì thầm: "Hãy cất kỹ và giao thanh sắt này lại cho nam nhi chúng ta lúc nó tròn 14 tuổi. Số phận đã an bài nó trở thành một kiếm sĩ lừng danh".

Cha cậu bé qua đời. Người vợ trẻ ở vậy nuôi con. Thanh sắt đen bóng được giao lại cho chàng trai năm cậu tròn 14 tuổi. Cậu rùng mình vuốt ve kỹ vật huyền bí nặng nề ấy. Một sức mạnh kỳ lạ, một khát khao khó hiểu tràn ngập vào cơ thể tươi non dũng mãnh của cậu. Người mẹ chưa kịp nói gì thì cậu đã run rẩy thốt lên trong cảm xúc nghẹn ngào: "Ta phải trở thành một kiếm sĩ nổi tiếng nhất đất nước này".

Xem thêm: Nơi Bán Kén An Nữ Thảo Khang Có Tốt Không Xịn, ThuốC An Nữ ThảO Khang Cã³ TốT Khã´Ng

Chàng trai đến rạp đầu xin thụ giáo một võ sĩ đạo lừng danh. Vị samurai ngắm nhìn chàng trai từ đầu đến chân, trầm ngâm suy tư bất động hàng giờ liền. Cuối cùng ông thở dài lẩm bẩm một mình "oan nghiệt" và chấp thuận.

Thời gian thấm thoát thoi đưa, tuổi 18 thanh xuân tràn trề sức sống đến với người kiếm sĩ. Tay kiếm của chàng khiến những samurai kiêu hùng nhất cũng phải e dè. Nhưng còn thanh sắt? Chàng đã tự mình rèn nó thành thanh kiếm sáng ngời đầy uy lực. Nhưng chưa được, một thanh kiếm báu thực sự phải được tắm mình trong máu tức thì trong ngày khai trận. Biết nhúng lưỡi thép uy lực này vào máu ai khi chàng chưa hề có kẻ thù, lúc chàng chưa hề đối mặt với kẻ cướp, khi chàng chưa tìm được bất cứ lý bởi vì gì để quyết đấu một phen? Lúc này người mẹ và người thầy của chàng đã khuất núi. Cô gái duy nhất của vị võ sư lừng danh năm xưa là người thân yêu còn lại duy nhất của chàng. Mỗi ngày khi nắng đã tàn lụi trên núi Phú Sĩ, đêm đã tràn ngập trên xóm núi, cô gái lại buồn bã nhìn chàng ngồi bất động, trầm tư bên bếp lửa. Chàng không còn cười nữa, mắt chàng lạnh như tuyết, chàng ôm thanh kiếm mà ước mơ ngày nó được tắm mình trong máu để trở thành bảo kiếm vô địch thiên hạ.

- Anh thân yêu! Có phải chăng đối với anh thanh kiếm này là tất cả? Nếu nó không được tắm mình trong máu để ngập trong khí thiêng thì anh sẽ mãi mãi buồn đau?

Nhìn vào bếp lửa, chàng trai vuốt ve sầu thanh kiếm trong lòng và nói chậm rãi rất quả quyết:

- Chỉ buồn đau thôi? Không đâu! Đối với anh, thanh kiếm là sự nghiệp, là cuộc sống, là tất cả... Làm sao anh có thể coi mình là một võ sĩ đạo chân chính khi thanh kiếm của anh chưa từng no say vào máu? Trời ơi! Anh chết mất! Sao thời buổi này yên bình đến thế? Sao không có kẻ cướp nào thúc giục anh xuống kiếm. Không có kẻ cuồng ngông nào thách đấu với anh?