ĐÔI KHI LỠ HẸN MỘT GIỜ LẦN SAU MUỐN GẶP

      42

Hạnh phúc chính là thứ mà chỉ cần ta biết cách sở hữu thì cho dù có gian khổ thế nào, mọi điều xuất sắc đẹp đến sau cùng vẫn sẽ luôn hiện hữu mà thôi.

Bạn đang xem: đôi khi lỡ hẹn một giờ lần sau muốn gặp


Hôm nay, cô cố tình mặc loại váy hoa greed color ra ngoài nhà. Hai bím tóc xinh xinh cứ đong gửi đong đưa trên sườn lưng trông thật đẹp nhất mắt. 

Trên tay cô cố chặt lá thư, thỉnh thoảng lại mở ra nhìn một cái. Theo các gì trong lá thư viết, qua hai khúc quanh thì cô yêu cầu lên xe buýt công cộng. Ngồi năm trạm rồi xuống xe, đi qua đường lớn sẽ có được một bé sông. Hãy đi dọc theo con sông đó, tự xa cô sẽ nhìn thấy một cây cầu dài. Đối diện cầu là một con ngõ nhỏ, chính là nơi nhưng mà cô nên đến.

Cô nhoẻn mồm tươi cười, thật xinh đẹp làm cho sao.

Hai mon trước, lá thư này cô coi vẫn không hiểu nhiều gì bởi vì chưa được đến lớp lớp xoá mù chữ. Tất nhiên càng chưa quen biết bạn một bụng đầy chữ như anh.

Hôm qua sau giờ tan học, anh đưa đến cô một phong thư. Trong đó anh vẽ một tranh ảnh người đàn ông đứng ở đầu trên cầu bên kia, phía trên có 3 chữ - là tên của anh. Anh vẫn ở đó hóng cô đến.

*

Thế cơ mà khi cô vẫn còn chưa kịp đến vị trí thì bỗng nhiên có một đôi tay kéo cô trở lại. Là anh trai của cô. Anh ta nói:

- Mẹ kêu em về nhà.- Về nhà làm những gì cơ?- Anh không biết, nhưng mà em tuyệt nhất định cần về.

Năm kia cô 18 tuổi. Từ nhỏ cô đang được bố mẹ hứa hứa kết thông gia, đối tượng không ai không quen - đó là con trai của dì cô nghỉ ngơi Thượng Hải. Chuyện hôn sự này đã được phụ huynh cô đồng thuận 100%. Cô chẳng thể nào từ chối, đến dù trong tâm đã yêu thầm cô giáo trẻ tuổi của lớp xoá mù chữ mà lại cô đang theo học.

Cô nghe lời bố mẹ gả cho Thượng Hải xa xôi, cứ nắm mười năm sinh tứ đứa. Vốn dĩ cô đã rất có thể làm chị em hiền bà xã đảm, mái ấm gia đình ấm no như vậy cả đời, nhưng ông xã cô là nhân viên kỹ thuật cốt cán của công trường. Thời gian đó công trường thi công xây dựng dây chuyền thứ 3 cần tín đồ chi viện, cố kỉnh là cả mái ấm gia đình cô đề xuất theo công trường mà chuyển mang đến vùng núi Vân Quý.

*

Điều kiện sống khi đó rất gian khó, mà lại cô vẫn một tay toan tính trong nhà trên dưới chu toàn. Cô chỉ gồm một mong nguyện duy nhất, sẽ là đợi con gái út lớn hơn một chút thì anh chị có thể bong khỏi nơi núi non hiểm trở này. Về Thượng Hải thì vượt tốt, hoặc về đơn vị cô ở mặt hàng Châu cũng ko sao.

Thời gian thấm thoắt trôi đi, cô gái năm nào giờ đang thành bà lão già yếu, người chồng cũng đã quăng quật bà nhưng ra đi trước. Trong những năm tháng cuối đời, bà cùng con gái út trở về mặt hàng Châu sinh sống. 


Hôm nay, bà cố tình thắt dòng khăn blue color hoa vỡ thoát ra khỏi nhà. Mái đầu buông lơi được chải chuốt cẩn thận. 

Bà bước đi rất chậm, thỉnh phảng phất lại dừng bước ngẩng đầu trầm ngâm. Qua hai khúc xung quanh rồi lên xe pháo buýt công cộng. Cũng ko biết tôi đã ngồi qua bao nhiêu trạm rồi, bà chậm chạp xuống xe. Đúng là tất cả dòng sông thiệt này, bà men theo kè sông mà đi, nước vẫn chảy bên dưới chân cầu. Phần nhiều ngôi nhà tường white ngói đen, mừi hương ngào ngạt, hoá ra ngõ nhỏ đó đó là một con phố ẩm thực.

Xem thêm: Bảng Bổ Trợ Cho Leblanc Mùa 12, Bảng Ngọc Leblanc Mùa 13 Và Cách Lên Đồ Mạnh Nhất

*

Bà nhoẻn miệng cười, hầu như nếp nhăn trên khuôn phương diện cũng theo nụ cười mà giãn ra.

Hôm kia từ sáng đến tối, trên bé phố nhà hàng ăn uống người mang đến kẻ đi vô cùng tấp nập. Chẳng ai để ý đến một bà lão già cứ đi rồi dừng lại ngồi xuống, không ăn uống không uống, lưu luyến cả ngày dài.

Cho đến lúc trời buổi tối hẳn, bạn thưa dần, ông công ty của một tiệm mì nhỏ nhìn thấy bà như thế mà thừa đỗi nhức lòng, liền bước đến thăm hỏi.

- Bà ơi, vào đây ăn chén bát mì nhé.

Ăn hoàn thành bát mì nóng, bà cũng chẳng hề bao gồm ý định tách đi, bất giác lẩm bẩm:

- Anh ấy nói sẽ tại đây chờ tôi mà.

Ông nhà quán mì lưỡng lự phải làm sao, chỉ hoàn toàn có thể gọi cảnh sát tới góp đỡ. Khi xe cảnh sát đến rồi, bà lão khước từ lên xe, miệng vẫn không chấm dứt nói:

- Anh ấy nói sẽ tại đây chờ tôi mà...

Bà gần như đã sắp tới khóc. Vị nữ công an với vẻ khía cạnh ôn hoà đựng tiếng hỏi:


- Bà ơi bà, bà cố gắng nhớ lại xem như là ai nói đợi bà? chúng cháu sẽ giúp đỡ bà đi kiếm họ.

Bà chuyển tay vào túi tìm mẫm gì đó, rồi như bất chợt nhớ ra, à thời gian ra cửa ngõ bà bao gồm mang theo một miếng giấy. Trên đó vẽ một bức tranh, người bầy ông đứng ở đầu trên cầu bên kia, phía trên có 3 chữ - là tên gọi của ông ấy. Ông ấy đã ở đó đợi bà đến...

Thế nhưng nhỏ đường này lại quá dài, bà đã từng đi hết một đời bạn rồi...

Mối tình 79 năm: Tình yêu đích thực vẫn tồn tại

Vị nữ cảnh sát đầy cảm thán kể mang lại tôi nghe: “Bà lão chỉ mới học lớp xoá mù chữ có vài buổi mà bao gồm trí ghi nhớ như vậy chính xác là kinh ngạc. Ông lão vào lá thư quả thực cũng từng sinh sống ở khoanh vùng này. Tuy nhiên tiếc là khi công ty chúng tôi tìm được cho nhà thì ông ấy đã tắt thở mất rồi...”

*

Người đi thuộc bạn trong năm tháng tx thanh xuân chưa cứng cáp sẽ đi cùng các bạn đến cuối cuộc đời. Nhưng fan đi cùng các bạn đến cuối cuộc sống chưa chắc là người khiến cho bạn cảm thấy hạnh phúc nhất. Vốn dĩ không tồn tại chuyện sai bạn hay không nên thời điểm, quan trọng là trong lòng bạn yêu thương ai nhiều nhất. Đừng mãi sống vì hy vọng của bạn khác mà vứt qua cảm hứng của bao gồm mình, bởi vì vì: 

“Đôi lúc lỡ hẹn một giờ,Lần sau muốn gặp mặt phải chờ trăm năm”

Hạnh phúc đó là thứ mà chỉ cần ta biết cách sở hữu thì cho dù có khó khăn thế nào, đầy đủ điều xuất sắc đẹp đến ở đầu cuối vẫn sẽ luôn luôn hiện hữu mà lại thôi.

function readmore() { var dots = document.getElementById("dots"); var moreText = document.getElementById("actor-more"); var btnText = document.getElementById("myBtn");


Kubet