HỘI NHỮNG NGƯỜI ĐAM MÊ TRUYỆN NGƯỢC

      17

Tác trả Duy Nhân tên thật Nguyễn Đức Đạo 75 tuổi hiện tại ở trên Chicago, tè bang Illinois.

Bạn đang xem: Hội những người đam mê truyện ngược

Đã đóng góp nhiều bài bác Viêt Về quốc gia mỹ và được lãnh giải những lần từ thời điểm năm 2001.

Sau đây là bài mới nhất của tác giả.

Xem thêm: Cách Lên Đồ Katarina Dtcl Và Đội Hình Katarina Mạnh Nhất, Cách Chơi Đội Hình Katarina Trong Dtcl Mùa 6

*

Tôi không phải là nhiếp ảnh gia, càng không hẳn lả nhiếp ảnh gia bài bản mà chỉ là một người ham nhiếp ảnh. Từ nhỏ dại tôi đã nhìn thấy và biết trải nghiệm nét đẹp trong những tác phẩm của những nhiếp ảnh gia bậc thầy như : Nguyễn văn Mùi, è cao Lĩnh, Nguyễn cao Đàm, Nguyễn ngọc Hạnh…

Thời kia tôi chỉ tải sách nhiếp hình ảnh về coi chớ chưa có dịp nạm máy cho tới khi thanh lịch tới Mỹ. Khi đứa con cháu ngoại đầu tiên ra đời tôi mới đi tải một máy hình ảnh hiệu Sony về chụp hình cho nó. Tự chụp hình cho cháu, tôi chụp mang lại thân nhân, gia đình và xã hội trong đều buổi sinh họat, hội hè, đình đám. Hình tôi chụp có tương đối nhiều người khen. Từ đó, gợi lại mang lại tôi những bức hình nghệ thuật. Tôi vẫn biết thưởng thức cái đẹp mắt từ lâu, sao lại không thử tạo nên cái đẹp, thực hiện những bức hình đẹp, cấm đoán đời thì cũng cho mình bè, người thân trong gia đình hay chủ yếu mình thưởng thức

Văn học, thẩm mỹ và nghệ thuật là hai bộ môn khoa học xã hội bao gồm phạm vi và đối tượng người tiêu dùng khác nhau tuy thế thường đi phổ biến với nhau, được tín đồ đời gá nghĩa, ghép bình thường làm một, từ đó phát sinh một danh trường đoản cú kép quan trọng : Văn học- Nghệ thuật. Năm đồng đội tôi ai ai cũng viết văn, làm thơ và người nào cũng biết thêm một nghệ thuật khác, hay những hội họa, nhiếp hình ảnh hay âm nhạc. Điều này cũng rất bình thường. Trước khi cầm đồ vật thì tôi thay bút, viết văn, làm thơ và nhận biết một điều là cái đẹp trong văn học, tư tưởng cũng có họ sản phẩm với nét đẹp trong nghệ thuật, vì cùng nằm trong phạm trù Chân, Thiện, Mỹ. Một bức ảnh đẹp bao gồm khi nhìn bằng mắt còn dễ cảm nhận hơn, hay thấy hơn trường hợp ta chú ý nó với dòng tâm mở rộng. Thông điệp của một lớp hình thì dễ truyền đạt hơn cái thông điệp trong văn học, bốn tưởng. Chũm là bên cạnh giờ viết lách thì tôi xách thiết bị đi chụp số đông thể loại, đề tài. Tất cả khi đi một mình, bao gồm khi đi cả đội bạn. Vào google tôi nghiên cứu và phân tích những sự việc căn bản của photoshop để hoàn toàn có thể chỉnh đường nét, màu sắc và ánh nắng cho tấm hình tôi chụp được hoàn chỉnh hơn, dễ nhìn hơn. Có lần tôi có tác dụng thơ mang lại đứa cháu:


*

……………………………

mơ mòng vầng trăng, chú thức suốt cả đêm trường

Yêu khía cạnh trời, chú dậy thời gian mờ sương

Ghi mang đến được khoảnh khắc bình minh vào ống kính

suốt cuộc đời, chú chạy theo cánh bướm.

Dong ruổi theo mấy nhỏ châu chấu cào cào

Bỏ thời hạn ở lại phía sau

buộc phải quên mất là mình bao nhiêu tuổi ! …

Một người yêu thiên nhiên, hoa lá, côn trùng chưa hẳn là chuyện lạ nhưng mà yêu cho độ “quên mất là mình từng nào tuổi ” rất có thể làm cho nhiều người thắc mắc, nếu không tồn tại một sự cảm thụ thâm thúy về văn học với nghệ thuật. Mãi mê theo xua một quá trình mà quên mất thời hạn là chuyện bình thường. Nhưng mà thời gian, tháng ngày là đơn vị để tính tuổi. Vì vậy, quên thời gian cũng đó là quên tuổi tác của mình, chớ liệu có còn gì khác nữa ! Hình ảnh một ông già nắm máy ảnh chạy theo cánh bướm, bỏ thời hạn lại phía sau là hình hình ảnh có bạn cho là lạ, có tín đồ cho là rất đẹp lãng mạn, siêu thơ. Dầu sao này cũng là chân dung hết sức thực vị tôi tự họa. Nói cố kỉnh để mọi tín đồ không quá bất ngờ khi giở sách hình ảnh của tôi ra, thấy các bướm thừa ! thấy bướm tất nhiên phải thấy hoa, cũng tương tự có lũ bà thì yêu cầu có lũ ông. Tất cả ai thắc mắc thì cứ đi hỏi Ông Trời. Có fan không đi hỏi Ông Trời mà lại hỏi tôi : Sao ông già rồi nhiều hơn lãng mạn vượt ? Tôi cười : Biết làm thế nào khi Ông Trời đã hiện ra tôi vậy nên rồi ! Nói vậy chớ tôi cũng lag mình : Mới đó mà đã hơn bảy mươi lăm rồi ! Vậy nhưng tôi còn đam mê nhiều thứ vượt , nhiếp hình ảnh chỉ là một.


*
*

Thời gian tôi nạm máy khôn xiết trể và rất ít nhưng vẫn để lại cho tôi nhiều kỷ niệm nặng nề quên. Có lần nhìn thấy ông già ngồi mặt vệ con đường với cha con người yêu câu dính trên người. Ko cókhoảng cách và không chọn được góc nhìn mong muốn, tôi đành yêu cầu ra giữa đường, giữa hai dòng xe xuôi ngược nhằm bấm thiết bị trong giờ đồng hồ la ó, tiếng tiếng xe inh ỏi, những người dân đi mặt đường thì tò mò và hiếu kỳ dừng lại, coi “ông già điên” có tác dụng chuyện lạ, làm náo loạn cả một góc phố ! May cơ mà lần đó tôi không hề hấn gì. Giả dụ police thấy được chắc chắn là tôi nên ra tòa về tội cản trở lưu thông và tội liều mạng cùng rất nhiều tội danh khác nhưng mà tôi không cho là tới. Dầu sao tôi cũng tiến hành được tấm hình ưng ý nhất : bố cục đẹp, fan và thú đều biểu lộ tuyệt vời, biểu cảm được xem nhân văn cao độ, một yếu tính của văn học. Hoàn toàn có thể nói, tấm hình rất có hồn nhưng tôi thiết yếu nào tiến hành được lần thiết bị hai, tôi đặt tên mang lại nó là YÊU THƯƠNG. Lần khác, tôi và vợ đi Arizona chụp ảnh Grand Cayon, một kỳ quan thiên nhiên của đất nước mỹ và vắt giới. Xe bus đổ khách xuống một vị trí và cho shop chúng tôi 15 phút để có thể chụp hình. Mê mẩn với vẻ rất đẹp hùng vĩ của một kỳ quan liêu 50 triệu năm kế hoạch sử, tôi đã quên mất thời gian, và không tìm được lối về. Đến chừng ra được bên phía ngoài thì xe sẽ bỏ cửa hàng chúng tôi đi vị trí khác. Lần kia tôi ko chụp được đều tấm dường như mơ ước bên cạnh đó bị bà xã cằn nhằn quá đỗi ! gồm lần tôi và vk đi du ngoạn ra khỏi đất nước mỹ bằng tàu Cruise. Khoảng tầm 5 giờ đồng hồ sáng, trong những lúc mọi tín đồ và vợ còn ngủ, tôi rón nhón nhén xách máy hình ảnh lên tầng 12, tầng tối đa của chiếc Monarch of the Seas để chụp cảnh mặt trời mọc. 1 mình trên tầng trên cao giữa hải dương khơi, gió lộng và giật siêu mạnh, tôi lạnh cóng người. Nỗ lực chụp khoảng 15 phút thì chịu hết nỗi, tôi trở xuống. Bây giờ nhớ lại new thấy sợ. Trường hợp gió thổi tôi rớt xuống biển khơi thì không ai, nói cả vk biết tôi nơi đâu mà tìm. Đã có tương đối nhiều người đi du lịch trên tàu Cruise bị mất tích không tìm kiếm thấy xác. Sự kiện lưu niệm nhất có lẽ là lần đi chụp bão tuyết vào khoảng thời gian 2020. Sau rất nhiều ngày hoành hành dữ dội ở những tiểu bang miền Đông Bắc Hoa Kỳ, cơn bão tuyết ko mời nhưng mà viếng Chicago. Cao hứng, tôi cùng với con trai, nhỏ dâu rũ nhau đi “ tác nghiệp” vào cơn giông bão . Sau khá nhiều giờ chóng chọi với cơn bão, huyết áp bị hạ thấp, tiết trong tín đồ tôi ngoài ra bị đông đặc, mười ngón tay bị tụ tiết đỏ rần với nhức nhối ghê khủng. Nếu không có hai người con kèm nhị bên chắc hẳn rằng tôi đã bị bão thổi xuống hồ nước Michigan hoặc bị chôn vùi trong tuyết hệt như những dòng xe đậu hai bên đường, đều biến những nấm chiêu mộ tuyết khổng lồ. Tất cả điều yên ủi là lần đó tôi cũng chụp được phần đông tấm hình khôn xiết ấn tượng!

Nhiều bạn xúi tôi rước hình đi dự thi, biết đâu bao gồm giải, nhưng tôi chưa khi nào có dự định đó. Bao giờ chụp được tấm hình ưng ý thì đem khoe với người này, tín đồ kia, độc nhất là cùng với nhóm các bạn già cùng đi chụp ảnh với tôi nhằm nghe bình phẩm, khen chê vẫn là thừa đủ, vượt hạnh phúc. Còn tham dự cuộc thi ? Tôi chỉ mong mỏi thi với thiết yếu mình, sao để cho tay nghề từng ngày được nâng cao, chụp được rất nhiều hình đẹp, sở hữu nhiều ý nghĩa sâu sắc nhân văn. Tôi ý niệm chụp hình cũng như làm thơ. Một bài bác thơ hay bên cạnh ý với lời còn phải tất cả hồn nữa ! một lớp hình đẹp về nghệ thuật thì chưa đủ, nó phải có hồn, tuyệt ít ra cũng “ nói” lên được điều gì đó. Mặc dầu ước hy vọng thì khôn cùng nhưng kỹ năng thì giới hạn, còn thẩm mỹ và nghệ thuật thì bao la. Thôi thì, tới đâu tuyệt tới đó, triển khai được tấm hình mình vừa lòng là xuất sắc rồi.

Nói về xu thế thì mỗi cá nhân có một định hướng khác nhau. Fan thì thích chụp hình nghệ thuật, hình khỏa thân, fan khác thích chụp ảnh phong cảnh, kiểu dáng thao…Tôi thì thích lưu lại hình hình ảnh đời thường, tức là con bạn và sự việc diễn ra hàng ngày xung quanh mình, dưới mắt mình một bí quyết bình thường. Cũng giống như khi viết văn, tôi không đam mê viết truyện hư cấu, truyện tưởng tượng nhưng mà chỉ mong viết về tín đồ thật, bài toán thật, hữu ích cho đời hơn, nhất là lúc quỹ thời gian của tôi không thể nhiều nữa ! bao gồm sự việc bình thường nhưng không bình thường ! đa số thứ dễ dàng và đơn giản hoặc tưởng chừng như đơn giản nhưng có nét xin xắn tiềm ẩn, độc đáo riêng, hoặc có ý nghĩa sâu sắc lớn lao, nhiều lúc còn nói lên được triết lý sâu sắc của cuộc đời, quy mức sử dụng của thiên nhiên, trời đất, lẽ huyền nhiệm của vũ trụ. đề cập ra thì không ít nhưng rất có thể tóm tắt bằng hai chữ “ phía thượng”. đương nhiên người “xem” hình ko phải ai cũng “thấy” được điều này. Bạn thưởng ngoạn cần phải có cái nhìn tinh tế, cái tâm mở rộng, không nói một sự hiểu biết buổi tối thiểu về nhiếp ảnh. Nếu fan xem cũng mê nhiếp ảnh như tín đồ chụp thì còn gì bằng!

Nhiều dịp say mê chụp ảnh tôi không để ý thời gian, quên lối về với quên cả chủ yếu mình nữa ! Đi chụp hình tức là đi ra ngoài thiên nhiên, sinh sống với thiên nhiên, được chiêm ngưỡng cảnh đẹp, hoa thơm cỏ lạ, thay đổi không khí trong lành, trong phút chốc quên đi đều phiền muộn, bon chen, băn khoăn của cuộc đởi, khiến cho tâm hồn thanh thản, bộ hạ cứng cáp. Thấy mạnh khỏe hơn, yêu thương đời hơn. Đây là món quà từ Trời ban thì còn tồn tại phần thưởng nào cao siêu cho bằng?