SƯ PHỤ ĐỒ NHI LÀ NAM NHÂN

      11
Trưởng môn phái Thanh Thanh đời trang bị hai sáu- Hoa Linh thượng tiên, trường đoản cú sau năm trăm thời gian trước lịch kiếp phi thăng thành thượng tiên, ngày ngày bế quan tiền trong Vô hay cung không chịu bước ra nửa bước. Một ngày rất đẹp trời, Hoa Linh Thượng tiên ở đầu cuối cũng phát hiện: Phái Thanh Thanh của nàng, trải qua năm trăm năm thiết bị đổi sao dời, vật tử đồ gia dụng tôn nhập môn rồi xuất môn qua vài ba đời, tại chức trưởng môn nhân lúc này đã là đời thứ cha mươi mốt… Aiz.. Các đồ nhi yêu thương quí của nàng, không phải đã thăng thiên thì cũng chính là lịch kiếp ko thành mà lại hồn phi phách tán, môn đệ của vật đệ, rồi môn sinh của môn đồ của đệ tử cũng vậy! Chỉ bao gồm mình đàn bà bướng bỉnh mãi chẳng chịu thăng thiên, cũng chẳng phải lịch kiếp, lắt lay ở trần thế làm tiên sư của tiên sư bà bà!!!Thật ra cũng thiết yếu trách nàng! lên trên trời rồi, chưa hẳn tịch ly thì chính là ăn chay ăn uống hoa ăn uống quả. Khác nào bọn khỉ chứ? Không bằng ở lại nhân gian thưởng thức mĩ vị, thiếu nữ mới không chịu đựng lên bên trên đó có tác dụng khỉ!Vấn đề là, vài năm gần đây nàng có chút cô đơn… bắt buộc nói, lão nhân gia bạn nữ mặc dù hiệ tượng trẻ trung phong hoa vô hạn, nhưng cũng đã là lão bà sát sáu trăm tuổi! lâu lâu làm cho mình làm cho mẩy chẳng bao gồm ai hưởng ứng… Aiz… quả tình rất cô đơn mà… Cho đề nghị là, thanh nữ cần một fan sớm tối thai bạn…Cho đề nghị là, một ngày đẹp trời khác, nàng quyết định xuất môn đi tìm kiếm đồ đệ!Phải nói, duyên số của thượng tiên thật không thể đơn giản! cô bé vừa tùy một thể ra cửa ngõ đã chạm chán được chuyện bất bình. Phải! hết sức bất bình!Di di di di! Nguyên một cái làng như vậy! ngay cả phụ mẫu mã thân sinh cũng nguyện mất mát một đứa nhỏ! tại sao không bên cạnh gì khác, chính là do hồ ly hoành hành, từng tháng buộc phải cống nạp một nhỏ xíu gái, còn nếu như không đáp ứng, vậy nó liền dưng nước sông dìm chìm cả làng. Nhưng vừa hay đứa bé dại này lại là nhỏ xíu gái cuối cùng…Haiz…Cũng chỉ là một trong những con thuồng luồng mà thôi, bạn nữ tùy nhân tiện chém một đao cũng đầy đủ chặt đầu nó. Dân thôn quỳ xuống đa ta người vợ rối rít, đứa bé bỏng gái tê lại như cũ tĩnh lặng nhìn nàng.Ồ? xem ra bốn chất ko tệ, ví như được chỉ bảo tu luyện tốt chắc hẳn rằng có thể quá qua cả thượng tiên! nhưng xem coi dung mạo này, quan sát thế nào cũng là một đái khả ái, trái thật khiến cho nàng thích thú không thể rời mắt!Vừa hay nữ giới đang buộc phải một nguồn an ủi cho chổ chính giữa hồn già nua của mình, vậy trước đôi mắt cứ nhấn đứa nhỏ này làm đồ đệ đi! Đứa bé dại trước còn có chút kinh ngạc, sau thời điểm nghe con gái nói ao ước nhận vật đệ, vai trung phong tình lại kích rượu cồn không thôi, ba quỳ chín lạy bái phái nữ làm sư phụ…Chỉ tất cả điều…Nàng lại chẳng chú ý một vấn đề hết sức quan lại trọng!Đồ nhi biến chuyển thập tam tiên sư cô…Không vụ việc gì, dù sao thì nàng còn là một tổ sư của ông cha bà bà…Đồ nhi không chịu tiếp xúc với hồ hết đồ tôn khác…Cũng là bình thường, cho dù sao vế của nữ cũng cao hơn các nàng…Đồ nhi cho mười cha tuổi không chịu cùng con gái ngủ tầm thường nữa…Chà chà… đái cô nương chắc rằng cũng cần phải có không gian riêng…Đồ nhi không chịu đựng chà sườn lưng cho nữ giới lúc nữ tắm rửa nữa…Aiz… cấp thiết trách, chắc hẳn rằng đồ nhi từ ti vì… khụ khụ… dáng bạn không được đầy đặn…Đồ nhi từ khi nào đã cao lớn hơn nàng… Mặc cho dù dung mạo khả ái hễ lòng người, nhưng lại tiểu cô nương to lớn như vậy… cũng đều có chút khiến cho người ta lag mình đi?Cho đến khi đồ nhi đè đàn bà xuống giường, vai trung phong tình kích động cơ mà nói vào tai phái nữ rằng: “Sư phụ. Đồ nhi là nam nhân!”Thì nàng… 

Bạn đang xem: Sư phụ đồ nhi là nam nhân

Cổ Đại Đoản Văn HE Huyền Huyễn Ngôn Tình Sư Đồ Luyến Sủng
1/11
Chương 1

Xem thêm: Trò Chơi Phẫu Thuật Tim

Hơi nước trên mặt ôn trì tản mạn khắp nơi, ta lười biếng ghé vào thành bể lim dim chợp mắt, thi thoảng miệng nhỏ hé ra, sẽ ngay lập tức có một trái nho chín mọng gửi tới…“Tiểu Bảo Linh, nước ôn tuyền bây giờ thực sự vừa ấm, bé không muốn trải nghiệm cùng vi sư sao?”Ta hé góc nhìn sang bên cạnh, tiểu vật nhi khả ái cồn lòng người của ta áo quần vẫn chỉnh tề, nghiêm nghiêm cẩn cẩn ngồi lột vỏ nho, trọn vẹn không thèm đếm xỉa mang đến sư phụ nó.“Không thích!” Môi mỏng đỏ tươi mấp máy, lời nói phun ra lại chẳng dễ thương và đáng yêu chút nào. Ta còn mong tiếp lời, một trái nho lột vỏ sạch sẽ đã được mang đến miệng.“Hật nà hông ễ hương thơm hút nào.” Vị nho hơi chua chua tan trên đầu lưỡi, ta tiếc nuối nuối lưu giữ về tiểu vật nhi của ta xa xưa có bao nhiêu đáng yêu và dễ thương bao nhiêu ngoan ngoãn, lúc đó nàng một giờ đồng hồ “sư phụ” nhì tiếng “sư phụ” khiến cho trái tim ta cứ rung rinh liên hồi.
Mặc dù trước đó nàng cũng không chịu tắm cùng ta, nhưng ít nhất cũng sẽ giúp ta chà sống lưng kì cọ. Bây giờ thì… Aiz… ngay cả động vào ta phụ nữ cũng ko muốn!Ước chừng nửa canh giờ, ta ngâm nước mang lại đầu váng đôi mắt hoa, khẽ hễ thân thể hy vọng đi lên, bờ vai thon tí hon ngay mau chóng đã được ngoại bào white muốt phủ xuống. Vẫn luôn là đồ nhi phát âm ý ta, cách biểu hiện trước sau như một giá buốt tanh, nhưng hành động luôn mang nhiệt tình trước nhất. Ta mặc hờ nước ngoài bạo tiến bước khỏi ôn trì, sơ sẩy cụ nào lại dẫm đề xuất vạt áo, cả cơ thể mất cân đối ngã xuống, tuy thế may mắn không có bị vấp ngã vào vào hồ, nhưng là bửa vào vào tay đồ vật nhi.Đúng là già lão rồi, đứng ngồi cũng không còn vững nữa…“Sư phụ…”Đồ nhi nuốt nước miếng, nhỏ ngươi linh động không kết thúc di chuyển… Ai cha…
Ngoại bào trong những khi vô ý vẫn trượt xuống tận cánh tay, cảnh xuân trước vùng ngực ta bởi vậy nhưng mà phơi bày, yếu gì lại mát như vậy!Đồ nhi lo ngại giúp ta đứng trực tiếp dậy, ko nói tiếng như thế nào liền trở lại tích lũy đồ đạc, tuy vậy thái độ như lúc trước vẫn hờ hững xa cách, tuy thế mà mang lại tận có tai cũng đã nhuộm ánh hồng…Tiểu cô nương đáng thương…Người ta nói thiếu thốn đủ đường thứ gì thường vẫn hay kiếm tìm thứ đó. Tiều đồ gia dụng nhi của ta tuy vậy nhan sắc buộc phải được liệt vào hàng hay đại giai nhân, dẫu vậy mà, khụ, ngực bao gồm hơi... Nhỏ. Cho nên mỗi lần cô gái vô ý thấy được ngực ta… có lẽ không khỏi chạnh lòng đi? mặc dù sao thì vẫn luôn là cô nương, ai lại không muốn mình xinh đẹp.“Thái sư tổ bà bà, trưởng môn xin mong kiến người.”Từ đằng xa vọng lại giờ đồng hồ bẩm báo, ta đáp một tiếng biết rồi, liền khiến cho đồ nhi giúp mình khoác lại xiêm y. Dịp đồ nhi mang lại cẩm bào trắng bạc tình cho ta, từ phía bên trong tay áo chợt rơi ra một miếng đỏ… Đồ nhi cực nhọc hiểu nuốm lên, lại phát hiện mảnh đỏ đó là một cái yếm thêu hoa mẫu đơn!!!
“Sư phụ….?” Ánh mắt trang bị nhi đào bới ta còn lạnh rộng băng, tiếng sư phụ cũng là gằn từng chữ… Hiển nhiên phụ nữ đã hiểu sản phẩm này là tải cho ai, vị vì phiên bản tiên trước giờ chỉ mặc yếm trắng.“Khụ… Vi sư để ý lâu lắm rồi vật dụng nhi cũng chưa xuất hiện mua áo yếm mới… cho nên…”“…”“Ta… ạch… vi sư chỉ cần thấy nó rất phù hợp với đồ nhi… Đây, coi xem!” Ta nhanh nhảu rút cái áo yếm ngơi nghỉ trong tay thứ nhi, giơ giơ lên ướm trên tín đồ nàng. “Xem xem, làn da của trang bị nhi đẹp mắt như vậy, kết phù hợp với màu đ… A!”Tiểu vật nhi vung tay, áo yếm vào tay ta ngay tắp lự văng đi mất, không nói tiếng làm sao liền luân chuyển đầu bỏ đi, để lại cho ta bóng lưng giận dữ. Ta không thay đổi tư gắng đứng như trời trồng, cũng chẳng biết yêu cầu làm vắt nào.Ai… Ta chỉ là…Đồ nhi từ rộng trăm năm trước đã tu kết hôn bất lão, mãi mãi duy trì lại vóc dáng tuổi nhị mươi, chỉ có điều… vóc dáng so với thiếu hụt nữ còn tồn tại chút… thô kệch. Khung hình không đầy đặn đẫy đà ko nói, độ cao lại bất ngờ đột ngột cao bất thường, tự sớm đã tăng cao hơn toàn bộ đồ đệ trong phái. Vốn dĩ nữ hoàn toàn hoàn toàn có thể sử dụng pháp thuật “nâng cấp” dung mạo bản thân, chỉ tất cả điều tiểu thiết bị nhi của ta là 1 đứa nhỏ tuổi cố chấp. Nửa phần dung mạo cũng không thích thay đổi, ngày ngày ăn diện “kín cổng cao tường”, lạnh phương diện xa cách với tè bối đồng môn, thậm chí so với vi sư ta đó cũng không chịu đựng gần gũi!Nhiều khi phiên bản tiên có muốn ôm trán thở dài, ta làm núm nào lại chăm sóc ra một cái băng đánh cứng đầu như vậy nha?Nhặt cái áo yếm lên, ta tiếc nuối rẻ nghĩ, cho dù không có, cũng không nên bỏ bê phiên bản thân vì thế chứ? cho dù phái Thanh Thanh của chúng ta không bao gồm nam nhân, thì cái đẹp vì bạn dạng thân mình đâu có gì sai?Hay là bạn nữ ngại?Ta thở dài một hơi, cất chiếc áo yếm lại trong tay áo. Để trong tương lai len lén nhét vào tủ đồ của vật dụng nhi, không chừng lúc bạn nữ chỉ có một mình lại hễ lòng muốn mặc thì sao?