TEN TU VUOT ỢT NGỤC VÀ CÔ VỢ TRẺ ĐẸP

      18
*Chương này còn có nội dung ảnh, nếu khách hàng không thấy ngôn từ chương, vui mắt bật chế độ hiện hình ảnh của trình cẩn thận để đọc.

Cá dối tráSông Bảo Đới sau thu, sóng nước như dải lụa âm thầm lặng lẽ chảy về phương xa.Một bạn trẻ tóc đen cầm đề xuất câu vào tay, ngồi nghiêng bên dưới tán cây bên bờ sông, cạnh chân của cậu là một cái giỏ cá trống rỗng.Cách kia không xa bao gồm một người đàn ông trung niên quẳng cá vào vào sọt rồi cọ tay châm điếu thuốc, ông ta quay đầu lại nhìn.Thanh niên kia có dáng tín đồ cao gầy, gương mặt thanh tú góc cạnh, sắc đẹp mặt tái nhợt đến gần như trong suốt, môi không thể màu máu, đậm đặc dáng vẻ bệnh tật tương đương như bất kỳ lúc nào cũng rất có thể té xỉu.Mỗi khi người trung niên đến số đông thấy người tuổi teen ở đó, cứ vào mức tầm này, lúc ông ta đã mang được một giỏ đầy cá thì trong sọt đối thủ vẫn chẳng tất cả gì.Nhưng ông không có nửa điểm coi thường, ngược lại còn mở ra một sự khâm phục không tưởng tượng nổi.Bởi vì bạn trung niên đã tận mắt thấy bạn trẻ kia liên tiếp nhấc yêu cầu câu, mỗi lần đều phải sở hữu cá mắc vào.

Bạn đang xem: Ten tu vuot ợt ngục và cô vợ trẻ đẹp

Cậu cố mà thả lại chúng nó vào sông, cứ vậy nên hết câu rồi thả, không ngừng lặp lại rộng nửa ngày.Không biết rút cục cậu ta ước ao câu vật gì hay là nhàm chán không có chuyện làm nên đi kiếm thú vui.Người bọn ông trung niên trông thấy bạn teen nọ câu được con con cá chép nặng chừng nửa ký kết rồi nhân tiện tay ném xuống sông. Ông ta phủ nhận chậc lưỡi, không có lần nào là không câu trúng, làm sao làm được? thật là bất khả tứ nghị*.*Bất khả tư nghị: quan trọng nào suy nghĩ đàm đạo được, vượt không tính lý luận, dùng làm tả dòng tuyệt đối, chỉ ai đã có được giác ngộ mới biết. Cũng hoàn toàn có thể hiểu là những câu hỏi không thể cần sử dụng từ ngữ bình thường mô tả được. (Wikipedia)Người trung niên gồm hơi muốn đến giao lưu và học hỏi một chút kỹ thuật nhưng lại không biết nguyên nhân ông ta lại không đủ can đảm qua.Một tiểu bối thoạt trông ao ước manh yếu ớt vậy và lại làm ông hại sệt, vô cùng thời điểm quái.Tiếng chuông điện thoại kiểu cũ bỗng nhiên vang lên leng reng leng keng, to đến chói tai.Thuốc lá mặt mép bạn trung niên không ngoài run lên, nhiều loại tiếng chuông kia thông thường ông ta gần như chê quê mùa, ko ngờ bây chừ vẫn còn fan trẻ dùng.Kỳ lạ là người thanh niên ấy không hầu như không chú ý mà còn cực kỳ quen thuộc.Thanh niên tóc đen bắt máy.Đầu tê truyền đến các giọng nói lúng túng: "Trường An, em không dứt được.""Về nhà chờ anh."Cố ngôi trường An thả điện thoại thông minh vào lại trong túi, lấy cái kính gọng black xuống ngoài sống mũi cao hẹp, xoa xoa bóp bóp phần gốc, sắc mặt u ám và đen tối thở dài. Cậu sáng sớm trườn ra đây, vậy mà mang đến giờ vẫn chưa xuất hiện thu hoạch.Ngày lúc này thật sự là xuất sư bất lợi.Ở vào mắt tín đồ khác rứa Trường An vẫn câu cá, nhưng không có ai biết rằng, mục tiêu của cậu và những người đó đều không giống.Trong này ẩn cất một bí mật mật lớn lớn, cậu cũng không hẳn câu cá, nhưng là đã câu khẩu ca dối.Nước là khởi nguồn của vạn vật.Bất kể là dòng sông dưới chân bạn hay tại vị trí gần đó, mỗi lúc có bạn nói dối, lời mang dối có khả năng sẽ bị nước sông hút lấy, sau cùng bị cá nuốt vào bụng.Người đơn vị họ nạm trời sinh có một năng lượng đặc thù, kia là rất có thể câu ra những tiếng nói dối cá nuốt vào, tiếp nối lắng nghe từng cái, đưa ra lời mình muốn.Tỷ lệ người khác câu được cực kỳ thấp, mà với nhà cầm là phát như thế nào trúng vạc đó.Đến gắng hệ này của nuốm Trường An, chúng ta Cố chỉ từ lại một mình cậu, lời trăn trối lúc lâm tầm thường của bố cậu vẫn tồn tại văng vẳng bên tai.Tiếng nước bất chợt vang lên rào rào, một con con cá chép trắng bạc đãi đang vẫy vẫy đuôi bị nắm Trường An câu được nổi lên phương diện nước, cậu nghiêng tai lắng nghe, có music từ phía bên trong truyền ra."Vợ à, em bắt buộc tin anh. Anh với tiểu Lệ cùng doanh nghiệp thật sự chỉ với đồng nghiệp bình thường. Tín đồ anh yêu nhất chỉ gồm mình em!"Cố trường An mang đến nhìn cũng ko thèm vứt nó lại xuống sông. Tiếng nói dối buồn rầu này không tồn tại chút giá trị nào.Tiếng bọt nước vang lên tất nhiên một giọng nói yểu điệu: "Cưng nghịch em vui lòng lắm, em yêu anh chết mất.""Bõm." Lại một nhỏ cá bị bỏ về vào nước.Tận khi mặt trời xuống núi vẫn không câu được tiếng nói dối thực sự có giá trị.Giữa lông mày thay Trường An bịt đậy lệ khí, bờ môi bay màu được vuốt dọc, bà mẹ kiếp, đêm nay tám phần mười lại mất ngủ.Trong sông này có nhiều cá dối trá, đằng sau mỗi cái hầu hết ẩn che một đoạn chuyện cũ, chỉ bao hàm cái quan trọng mới là mục tiêu của rứa Trường An, các chiếc khác cậu sẽ không còn quản, không phải lo ngại nhiều lòng thanh thản, gồm cái rắm ép được cậu ý.Huống hồ có tín đồ còn tình nguyện sống trong khẩu ca dối.Ánh nắng chiều rủ xuống, trải lên khía cạnh nước một lớp tiến thưởng óng.Cố ngôi trường An chuẩn bị tiếp tục, đồn đãi câu lay rượu cồn lần sản phẩm hai, cậu giật cần, thu dây. Câu được một nhỏ cá quả dài bởi chiếc đũa*, vảy cá ngăm đen, tỏa ra ánh sáng bóng loáng loáng lộng lẫy.*25.8cmCố ngôi trường An khép nửa mí đôi mắt lắng tai nghe."Alo, là chú Hà đúng không? cháu là đồng nghiệp của Hà Kiến.""Là rứa này, Hà Kiến tuần trước đó mượn cháu ba vạn nói là tuần này đang trả. Tác dụng lúc cháu điện thoại tư vấn điện cho cậu ấy, cậu ta lại nói không có tiền, bảo con cháu mà đòi thì tìm hai bác. Đúng vậy, đúng đúng đúng, mọi người đều thân quen biết nhau cả, con cháu cũng không hẳn là người trù trừ lý lẽ. Nếu gặp mặt khó khăn gì nói theo cách khác rõ với cháu, cậu ấy bởi vậy thực sự rất khó xử lý.""Hà loài kiến đi Vân phái nam rồi sao? thời gian nào vậy, là hai từ lâu ư, được rồi, chuyện kia hóng cậu ấy quay trở lại thì nói sau vậy.""Không sao, chú Hà không nhất thiết phải xin lỗi, chi phí nong con cháu cũng ko gấp. Vậy ngóng Hà Kiến quay trở lại thì hẵng nói đi. Ừm, được, chạm mặt lại sau."Cố trường An nghe dứt lời nói dối bên phía trong bụng cá, cả nửa fan cậu nghiêng hẳn về phía trước giơ nhỏ cá lên trước mặt, sâu sắc nhìn từ khoảng cách gần.Trong đôi mắt cá bao gồm một vệt sáng sủa đỏ, đây là hiện tưởng xảy ra khi nuốt vào những lời nói dối quánh thù.Khóe môi vắt Trường An cong lên, biểu cảm suиɠ sướиɠ, cực kỳ tốt, rốt cuộc không nhất thiết phải ăn cá thêm hai tía tháng rồi.Người trung niên cũng ban đầu thu dọn đồ gia dụng câu, lúc thanh niên bên tê vui sướng, ông ta ko nhịn được liếc nhìn.Mí mắt vậy Trường An vun lên chú ý sang, khẽ cười cợt biếng nhác: "Ông chú à, hôm nay chú chú ý sang đây tương đối nhiều lần vẫn không xem đủ sao?"Người trung niên nhìn nụ cười hiền từ trên gương mặt thanh niên, da đầu không ngoài tê rần. Ông thô khốc nuốt nước bọt, trong trong cổ họng không vạc ra được âm huyết nào trả chỉnh.Ý cười mặt môi chũm Trường An đùng một cái biến mất.Người trung niên ngừng thở, ông ta theo bản năng rùng mình, ko nói nhì lời liền cố theo mức sử dụng lái xe tránh đi.Cố trường An thu lại ý hy vọng trêu đùa, chậm rì rì đạp xe trở về.Trước cửa nhà bao gồm một fan tóc quắp cua, tướng mạo mạo nhân từ thành thật, cậu ta vừa nghe được giờ chuông xe pháo liền mau chóng đứng thẳng người lên, cao to khỏe mạnh, vạm vỡ lẽ cường tráng.Cố trường An để xe mặt tường: "Chìa khóa lại mất?"Ngô Đại dịch nói: "Không phải, là em quên mang."Cố ngôi trường An ko thèm nói gì, trực tiếp ném chìa khóa cho cậu.Ngô Đại dịch cúi đầu mở cửa: "Cái người kia không có ở nhà."Cố ngôi trường An bước qua bậc cửa: "Nấu cơm trước đi."Ngô Đại căn bệnh biết núm Trường An đói bụng, tâm tình cũng khá kém. Cậu gấp vã chạy vào trong bếp bận rộn.Chốc lát sau, mùi khói dầu từ trong phòng bếp bay ra.Ngô Đại căn bệnh là bé nuôi ở trong phòng Cố, chỉ biết hắn họ Ngô, hình như không còn biết những gì cả.Ba chũm đã mưu tính từ lâu, đàn ông yếu ớt những bệnh nên đặt là trường An để hi vọng cậu lâu dài bình an.Tên của Ngô Đại bệnh cũng là tía Cố để cho, bạn như tên, cậu từ nhỏ tuổi đến khủng thật sự chưa mắc bệnh bao giờ, thân thể khỏe mạnh như trâu.Tên của nhị người gắn liền với nhau, đó là vì không có Đại Bệnh, cần Trường An.Ba cầm cố đã sớm tính toán.

Xem thêm: Review Bếp Ga Canzy Có Tốt Không ? Ưu & Nhược Điểm Của Sản Phẩm

đàn ông mình sẽ sống thọ hơn, chuyện bắt buộc làm cũng nhiều, cần yếu nào tránh ngoài nguy hiểm, bắt buộc một người thân trong gia đình tín cạnh bên trông nom, Ngô Đại căn bệnh là ứng cử viên cân xứng nhất.Ngô Đại bệnh không nói chữ như thế nào với mặt ngoài, cũng ko hỏi gì, cậu nghe theo cầm Trường An.Trong nhà chỉ có hai người lũ họ, vẫn luôn luôn là phân công thích hợp tác.Ngô Đại bệnh làm người chất phác ngay thẳng, rất có thể giải quyết vài lời nói dối không yêu cầu động não, cái phức hợp chỉ rất có thể dựa vào chũm Trường An.Sau bữa tối, vắt Trường An ngồi sinh sống trước chậu nước, cắn ngón tay bé dại một giọt huyết vào chậu, mặt nước trong xanh bỗng hóa màu huyết quỷ dị, bé cá quả kịch liệt giãy lên mấy lần, từ miệng phun ra một quả ước thủy tinh.Đó chính là lời nói dối.Cố ngôi trường An cấp cho tốc thay lấy nhét vào vào bình đặc chế, cậu nhận nút gỗ, đặt loại lọ để vào hộp đen để đầu giường, giữa lông mày tất cả mấy phần mỏi mệt."Con cá này mày xem nhưng làm."Ngô Đại Bệnh để ý đến một chút rồi nói: "Nấu đợi chờ cho anh uống nha, cực tốt cho cơ thể đó."Cố ngôi trường An tính tình trẻ em nhíu mày: "Anh không uống."Ngô Đại bệnh lập tức hiếm hoi lời nữa.Cố ngôi trường An lấy chiếc lọ hồi sáng giao cho Ngô Đại bệnh ra, móc nút gỗ nghe khẩu ca dối bên trong."Sao hoàn toàn có thể như vậy được. Ném rác xuống bên dưới lầu là chuyện tôi tuyệt vời sẽ không lúc nào làm. Tôi thông thường đều bỏ vào thùng rác. Ko biết, buổi chiều tôi ngủ mất rồi."Lời nói dối này dính tới sự việc ném vật hại fan nên mới không trở nên Cố ngôi trường An vứt về sông.Ngô Đại dịch không xử lý được.Cố ngôi trường An ngồi trên xích đu nhắm đôi mắt đăm chiêu suy nghĩ.Ngô Đại dịch ngồi thẳng người không báo cáo quấy rầy.Một lát sau, chũm Trường An sở hữu theo chiếc lọ phát xuất đến tiểu khu của người trong cuộc. Ngô Đại bệnh dịch không ở lại nhà, cũng đi theo.Trong gió đêm phủ quanh hơi lạnh.Da đầu ráng Trường An đau, cậu kéo phéc mơ tuy áo khoác bên ngoài lên tận đầu, nhóm mũ bóng chày lên: "Mày tại chỗ này chờ, khoảng 30 phút nữa anh gọi điện."Dứt lời, bóng hình cậu rất nhanh biến mất vào vào tối.Tiểu khu cũ kỹ, đèn đường mờ nhạt.Cố trường An không đi lòng vòng. Cậu dọc theo tiếng nhạc cho quảng trường trò chuyện cùng những bác gái, tiếp đến vừa nghĩ về đối sách vừa trở về theo con đường cũ, điện thoại tư vấn Ngô Đại Bệnh trải qua tòa công ty số 29.Gia đình tê ở lầu bảy, không có thang lắp thêm mà yêu cầu đi thang bộ từng tầng leo lên.Sắc mặt cầm Trường An bắt đầu khó coi.Ngô Đại dịch đưa lưng về phía cậu: "Trường An, lên đi, em cõng anh."Cố trường An nói ko cần, kết quả vừa leo được năm tầng ngay lập tức thở hồng hộc.Ngô Đại Bệnh băn khoăn lo lắng đề phòng đứng phía dưới, cánh tay mở rộng như sợ cậu vấp ngã xuống cầu thang.Cố trường An vịn tay vào lan can bò đến lầu bảy, mồ hôi sau sống lưng ướt nhẹp, nửa ngồi nửa quỳ cơ mà thở dốc, môi xanh lên: "Đi...đi gõ cửa."Ngô Đại bệnh dịch gõ, bên trong truyền ra một các giọng nói hỏi là ai.Cậu nghe theo lời cố kỉnh Trường An dạy, ko nói lời nào.Khoảng chừng mười giây sau cửa mở, một cô gái trẻ thò đầu ra.Cố trường An ngấc đầu, lộ ra khuôn mặt đẹp đẽ bị đậy khuất bởi vành mũ, dưới ánh sáng của đèn hiện lên một vẻ đẹp mềm yếu, nhân hậu l.Sự cảnh giác trong lòng cô bé trẻ thoáng cái đã xuống rẻ nhất.Cố ngôi trường An cong môi: "Cô gái à, người bên ngoài không lên tiếng, tùy tiện mở cửa là 1 trong những lựa chọn sai lầm."Cô gái trẻ con tuổi lòng dạ nai kim cương ngơ ngác, cô vén tóc rối ra sau tai, đỏ phương diện nói: "Tôi...Tôi bình thường sẽ hỏi mà..."Cố trường An nói: "Hai tuần trước chính cô ném rác xuống lầu."Cô gái sở hữu lòng nai bé lập tức quát lác lên: "Anh nói hươu nói vượn!"Cố ngôi trường An chú ý cô nói: "Tôi đã nhìn thấy."Cô gái trẻ em tuổi nhanh chóng đóng cửa, một chiếc tay đột nhiên đè cửa lại, dung nhan mặt cô hoảng loạn: "Mấy người mong muốn làm gì?"Ngô Đại dịch ngăn cản cô bé đóng cửa.Cố trường An không nhanh không chậm rãi nói: "Tôi sinh sống ở đối diện nhà cô. Hôm đó tôi ra ban công vệ sinh nắng, tận đôi mắt thấy cô ném rác có tác dụng bị yêu đương một đứa bé."Lòng cô gái trẻ tuổi rít gào. Chẳng thể nào được! nếu thật sự đã nhìn thấy, nguyên nhân hôm đó không nói ra?Cố trường An nói: "Trong nhà tôi có việc gấp nên xử lý, mang lại tận lúc này mới trở lại được. Bất ngờ rằng cô không chịu đựng đứng ra dìm trách nhiệm."Cô gái trẻ phân phối tín chào bán nghi, hôm đó sau thời điểm đổ xong xuôi cô tức tốc quay đầu quay lại phòng khách, không suy xét đối diện. Chưa xác minh được lời bạn kia nói là thiệt hay mang thì cũng chỉ với chuyện ác quỷ thôi.Cố ngôi trường An cáu kỉnh nói: "Cô à, ném đồ là một trong những trong mười hành vi kém văn minh nhất đó. Không chỉ có vô đạo đức mà còn rất nguy hiểm, sẽ tạo nên ra tương đối nhiều mầm họa nha. Cô ném hại bạn khác là vẫn phạm nên hành vi tạo thương tích cho người khác, có thể kết thành tội danh rồi đó."Mặt cô nàng trắng bệnh.Cố trường An quan sát lướt qua cô từ bên trên xuống dưới: "Tôi tất cả hỏi qua rồi, đứa nhỏ không bị nguy hiểm tới tính mạng, tiền dung dịch thang tổng số hơn bố ngàn. Dây chuyền sản xuất trên cổ cô có mức giá đến tận mười ngàn, đầm mấy trăm, chuỗi hạt bên tay trái ít nhiều hơn một ngàn. Chút tiền thuốc thang cùng với cô nhưng nói không đáng là bao."Cô gái trẻ em hít một hơi.Người này không những biết ăn nói mà còn có con đôi mắt hiểm độc, ko hề hệt như vẻ hiệ tượng yếu mát của hắn!"Nếu như cô chết cũng không chịu đựng thừa nhận, tôi vẫn lấy luật pháp ra chậm rãi bào mòn cô." cụ Trường An mỉm cười, thường xuyên đàng hoàng trịnh trọng nói linh tinh: "Quên ko nói, tôi là lý lẽ sư."Cô gái trẻ đầu tiên là sợ hãi sệt, tiếp đến là khinh thường. Biện pháp sư thì sao, đo lường và tính toán không có tác dụng được, điều tra tài sản cũng ko phát hiện nay ra, có tác dụng quá căng thì cả tòa bên đều buộc phải gánh chịu.Cô bày ra vẻ khía cạnh oan uổng: "Anh tin hay không thì kệ, đụn rác đấy không hẳn tôi vứt."Cố ngôi trường An nhìn thẳng vào mắt cô, hai con mắt sau thấu kính không còn nhiệt độ: "Đã vì vậy thì tôi cũng không liệu có còn gì khác để nói."Cô gái ghi nhớ lại góc nhìn lạnh băng khi nãy của thanh niên, như thể bị rắn rết nhìn chằm chằm, toàn bộ cơ thể bỗng vạc lạnh. Cô càng nghĩ về càng hoảng sợ, chịu không được xua theo xuống lầu."Chờ...Chờ chút!"Theo lời cô nàng tự thú, lời nói dối cũng bị vạch trần. Trong phút giây đó, thủy tinh cầu trong bình đổ vỡ vụn, trở thành một luồng tích điện mà mắt thường quan yếu thấy, cái lọ thanh thanh thoáng trở đề nghị nặng một chút.Cố trường An lắc lắc mẫu lọ, bên phía trong mơ hồ gồm tiếng gào thét kêu đau, cậu vừa búng nhẹ vào thân bình, chiếc lọ liền yên tĩnh trở lại.Ngô Đại dịch thẫn thờ suốt quãng đường.Cố ngôi trường An choạc người: "Ở trong trái tim mày, anh hẳn là tên dối trá nhất trên đời nhỉ?"Ngô Đại bệnh lắc đầu: "Anh là người tốt nhất có thể trên đời này."Cố trường An chậc lưỡi: "Đúng là thằng ngốc."Ngô Đại bệnh dịch cười ngốc.Dưới lòng đất căn công ty cũ của ráng gia có một cái Càn Khôn*.*Càn Khôn: Chỉ nhì quẻ Càn và quẻ Khôn trong khiếp dịch, tượng trưng mang lại trời đất, cha và mẹ, nam nhi và nhỏ gái, âm và dương, vân vân với mây mây. Lúc này cậu có nói dối không? - Tây Tây Đặc - Chương 1" />Đêm hôm khuya khoắt, vắt Trường An mở cơ quan trong thư phòng ra, có theo chiếc lọ đựng năng lượng, vậy chân nến tiến vào mật đạo.


Kubet