Chuyện Ấm Lòng Về Ước Mơ… “Được Ăn Bánh Trung

      20

QUẢNG nam giới (NV)Với trẻ con em, nhất là trẻ em đơn vị nghèo, Trung Thu lúc nào cũng ẩn chứa phép color huyền nhiệm làm sao đó.

Bạn đang xem: Chuyện ấm lòng về ước mơ… “được ăn bánh trung

Những phép màu ấy nhiều khi nằm gói gọn gàng trong mẫu lồng đèn ông sao hoặc dòng bánh Trung Thu của cha mẹ mua cho.

Vui múa lạm Trung Thu trên một miền quê miền Trung. (Hình: Phi Khanh/Người Việt)

Thế nhưng một số trong những trẻ em nghèo ở thị xã miền núi tỉnh Quảng nam chưa khi nào biết hương vị bánh Trung Thu, tất cả những gì những em cảm giác được chỉ là màu sắc bùng cháy của hầu hết hộp bánh quăng quật đi.

Nỗi lo đầu mùa mưa

Bé Bảo Trâm, sinh hoạt xã Trà Bui, Trà My, tỉnh giấc Quảng phái mạnh kể, “Nhà cháu chưa lúc nào có bánh Trung Thu, chỉ tất cả bánh bác thôi, bánh chưng trong phòng nước phát đến đó!”“Thì cứ tới Trung Thu thì nhà nước tổ chức triển khai múa lân anh em ở sảnh trụ sở thôn, sau đó tổ chức phân phát quà mang đến trẻ em, ngồi xếp mặt hàng vậy đó, đến lượt ông thôn trưởng điện thoại tư vấn tên phụ huynh cháu thì con cháu giơ tay lên, kế tiếp ổng phát mang lại hai cái bánh chưng, bánh ngon lắm, bao gồm lát thịt heo mỡ trọng điểm nữa!”“Thì sau màn múa lấn tập thể, múa thi, team nào chiến hạ được thưởng 100 ngàn đồng và hai chục dòng bánh chưng, mấy nhóm không được chấm giải nhất thì được mang lại hai chục loại bánh bác thôi. Ở phía trên mà đã có được hai chục chiếc bánh chưng là quí lắm. Còn bánh Trung Thu thì tụi cháu tất cả lần nhặt được một cái hộp không tính đường, mang đến cất dành để đựng bánh chưng…”Ðẩy trống đi múa lân. (Hình: Phi Khanh/Người Việt)

Một em nhỏ bé khác tên Liếu, cho biết thêm thêm, “Vì đơn vị nào tại đây cũng nghèo, đề nghị chẳng tất cả con lân nào chịu sắp tới đây để múa, do múa lân thì nhà nào thì cũng thích hết tuy thế chỉ mang đến năm ngàn đ nên lân họ lỗ, họ chưa tới đây. Lạm trong xóm thì ra xã khác múa kiếm tiền, không tồn tại múa vào xã, có múa thì cũng múa mấy nhà gồm tiền thôi!”“Ở đây Trung Thu cũng là bắt đầu sắp mùa mưa đó mấy chú, nhưng mà mưa thì gớm lắm, không đi học được vì đường sá sạt lở, sợ phe cánh quét, sợ nhiều thứ lắm. Nhưng mùa mưa thì ko đi rừng được phải nhà nào cũng thiếu ăn uống hết á! Thường làm mùa nắng để dành ăn mùa mưa.

Xem thêm: Tiểu Sử Ca Sĩ Kyo York Chia Sẻ Về Người Phụ Nữ Quan Trọng Nhất Trong Cuộc Đời

Công ty nào kỹ nữa thì dầm măng rừng thành một hủ mập để mùa mưa vớt ra ăn với cơm.”“Chính vì nhà nào cũng lo mang đến mùa mưa yêu cầu cháu nghĩ về là nhiều khi Trung Thu lại làm tín đồ ta lo hơn là mừng, bởi vì thường thì năm như thế nào sau Trung Thu cũng có thể có lụt hoặc mưa to, có năm bị bè đảng quét nữa, phụ huynh cháu cũng lo lắm. Tuyệt nhất là đêm rằm tháng Tám nếu như ngắm trăng thấy có một cái vòng màu xoàn quanh khía cạnh trăng thì ai ai cũng sợ, vì chắc chắn là năm kia thời tiết vô cùng xấu…”“Nhất là sát đây, thị trấn Trà My của cháu hay bao gồm tiếng sấm động đất, những bữa đang ăn cơm, một phát nổ rền vang kéo dài cả vài ba chục giây đồng hồ, công ty thì nứt tường, mặt khu đất rung chuyển, ai nhưng không sợ hãi chứ? lần khần mùa mưa năm nay ra sao nữa đây?!”

Tuổi thơ bị tấn công cắp

Có thể nói rằng phần nhiều trẻ em miền núi không có mùa đầu năm mới Trung Thu, tuổi thơ của chúng chỉ biết đến hái nhặt phụ giúp mái ấm gia đình và những bát cơm độn khoai sắn, các lớp học nhưng mà trường không ra trường, chuồng bò không ra chuồng bò, trong cả cô giáo, cô giáo cũng đói rát cả ruột thì mang đâu cho học viên ấm bụng nhưng học tập.Với trẻ nhỏ nơi đây, bánh Trung Thu là một trong thứ nào đấy rất xa lạ… (Hình: Phi Khanh/Người Việt)

Không thiếu hồ hết thầy cô giáo rủ học tập sinh cải thiện bữa ăn bằng cách tranh thủ nghỉ ngơi trưa sớm một chút ít rồi xuống suối bắt cá, bắt nhái về luộc, hấp, xào… Ðã có khá nhiều cái chết thương tâm do đồng minh quét…Một học sinh tên Phí, 10 tuổi, đang học 2 năm lớp 1 đái học nhưng mà vẫn không muốn được lên lớp, kể, “Học lớp một nụ cười hơn học tập mấy lớp bên trên cao, mừng rơn là bản thân biết hết rồi nên luôn luôn đạt điểm học sinh giỏi, hoan hỉ nữa là ít đề nghị góp gạo vày mình ăn theo tiêu chuẩn lớp một với ít bị ra suối bắt cá…”“Ra suối bắt cá dễ sợ lắm, bình thường thì vui nhưng mang đến lúc có lũ quét thì chỉ bao gồm chết thôi, bao gồm mấy đứa trong buôn bản bị chết bởi số đông quét rồi. Thì đi bắt ốc, bắt cá đó. Nhưng bị tiêu diệt rồi thì bố mẹ đem chôn, đâu có ai biết gì mà đăng báo. Ở bên trên núi này cả trăm đứa chết mới bao gồm một đứa được đăng báo. Nói phổ biến là chết bởi vì kiếm ăn uống cả thôi!”“Chỉ kiếm ăn uống mà còn bắt buộc vất vả như ráng thôi thì chuyện vui Trung Thu nghe xa thừa xá là xa, tụi con cháu chưa khi nào biết bánh Trung Thu là cái đưa ra cả, chỉ có anh bạn ở đầu xóm hắn ra phố chơi, lượm được chiếc hộp đựng bánh trong nhà bà con mang lại chứa bánh chưng, đứa nào có bánh bác thì thanh lịch nó mượn nhằm đựng một ít rồi trả lại, call là bánh Trung Thu đó!”Một em bé nhỏ khác, tên Diếc, kể thêm, “Trung Thu trong năm này nhà em gồm để dành một ang nếp, mẹ sẽ nấu trà nếp, xôi nếp con đường và bánh chưng. Chủ yếu là nấu nướng xôi nếp đường, em sẽ sở hữu ra chợ bán trong đợt Trung Thu, buôn bán như vậy kiếm cũng khá được ít tiền. Có cái để dành riêng mà nạp năng lượng mấy ngày mùa Ðông. Nói tầm thường là con nít cũng phải ghi nhận làm phụ giúp gia đình, chứ nếu không làm thì lấy chi mà ăn!”Câu chuyện Trung Thu, đầu năm của trẻ em miền núi còn lâu năm lắm, không biết tính từ lúc đâu cùng kể đến lúc nào cho hết. Chỉ lưu giữ một điều là những trẻ em ở miền núi trong khi không gồm Trung Thu, chúng chỉ biết quần quật phụ giúp mái ấm gia đình bởi phụ huynh của chúng quá nghèo khó, việc học của những em nhỏ cũng chẳng cho đâu vì cái nghèo!